Trước hết, con xin kính chào quý cha và toàn thể cộng đoàn dân Chúa.
Vào ngày 19 tháng 6 năm 2025, đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể Giáo xứ Thánh Michael đã lên đường đến Việt Nam trong chuyến truyền giáo.
Dù chúng con là những người trực tiếp lên đường, nhưng quý cha và cộng đoàn cũng đã cùng đồng hành với chúng con bằng lời cầu nguyện, sự quảng đại và những hy sinh âm thầm. Theo một nghĩa rất đẹp, chúng con đã mang theo tình yêu, sự quan tâm và tấm lòng của cộng đoàn đến với những người nghèo và những người đang cần được nâng đỡ.
Mỗi buổi tối, sau một ngày thăm viếng và phục vụ, chúng con cùng nhau quy tụ cầu nguyện và chia sẻ: Hôm nay chúng con đã gặp Chúa Kitô ở đâu? Điều chúng con khám phá được là Chúa hiện diện ở mọi nơi chúng con đặt chân đến.
Mái Ấm Trẻ Mồ Côi
Một trong những điểm dừng chân đầu tiên của chúng con là một mái ấm trẻ mồ côi do các nữ tu chăm sóc.
Nhiều em bị bỏ rơi ngay từ khi mới chào đời, và một số em mang những khuyết tật nặng. Thế nhưng điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất nơi chúng con không phải là những đau khổ các em phải chịu, mà chính là niềm vui hồn nhiên của các em. Các em đón tiếp chúng con bằng những nụ cười rạng rỡ, những bài hát, điệu múa và tiếng cười trong trẻo.
Có một khoảnh khắc sẽ mãi mãi ở lại trong trái tim con. Khi đang đi quanh mái ấm, một cậu bé nhỏ bất ngờ chạy đến ôm chặt lấy chân con và nhất quyết không chịu buông ra. Chúng con chưa từng gặp nhau. Chúng con cũng không nói cùng một ngôn ngữ. Nhưng em chỉ đơn giản muốn được ôm vào lòng.
Khi con bế em lên, em nhẹ nhàng tựa đầu vào vai con như thể đã quen biết từ rất lâu. Chính lúc ấy, con nhận ra rằng điều em cần nhất không phải là một món đồ chơi hay một món quà, mà là tình yêu và sự gần gũi của một con người. Con đã đến với ý nghĩ mình sẽ giúp em, nhưng chính em lại dạy con thế nào là tin tưởng và yêu thương vô điều kiện.
Các em Thiếu Nhi Thánh Thể trong đoàn đã cùng các em nhỏ chơi trò chơi, hát ca và vui đùa với nhau. Chúng con đã ở lại lâu hơn dự định vì thật khó để nói lời chia tay.
Ngày hôm ấy, chúng con hiểu rằng mình không chỉ đến để trao ban, mà còn đến để đón nhận rất nhiều.
Mái Ấm Các Cụ Già
Chúng con cũng đến thăm một mái ấm dành cho các cụ bà ở vùng Tây Nguyên.
Nhiều cụ đã bị chính gia đình mình bỏ rơi và không còn nơi nào để nương tựa. Thế nhưng các cụ vẫn đón tiếp chúng con bằng niềm vui, đức tin và cả những món quà nhỏ do chính tay mình làm.
Một cụ nắm lấy tay con và, qua lời thông dịch của một nữ tu, cụ nói:
"Cảm ơn các con đã nhớ đến chúng tôi."
Lời nói đơn sơ ấy đã chạm đến tận đáy lòng con. Chúng con nghĩ mình chỉ đến thăm viếng, nhưng đối với cụ, sự hiện diện của chúng con là dấu chỉ rằng các cụ vẫn được yêu thương và không hề bị lãng quên.
Khi đến thăm những cụ đang nằm liệt giường và được chăm sóc trong những ngày cuối đời, chúng con cảm nhận được một sự bình an thật đặc biệt. Các nữ tu chăm sóc các cụ bằng tất cả sự dịu dàng, lòng yêu thương và sự tôn trọng phẩm giá của mỗi người. Các sơ đã giúp chúng con hiểu rằng một trong những việc bác ái cao đẹp nhất là ở lại bên một người và giúp họ biết rằng họ vẫn luôn được yêu thương.
Những Bản Làng Vùng Cao
Chúng con cũng đến thăm những bản làng xa xôi trên miền núi, nơi nhiều gia đình vẫn còn phải sống trong cảnh thiếu thốn.
Tại đây, chúng con trao những phần quà bác ái mà rất nhiều người trong cộng đoàn đã quảng đại chung tay chuẩn bị. Chúng con mang đến một chút chia sẻ vật chất, nhưng chính người dân lại trao cho chúng con món quà quý giá hơn nhiều: lòng biết ơn, nghị lực vượt khó và niềm hy vọng.
Ngoài ra, chúng con còn đến thăm trung tâm chăm sóc người mắc bệnh tâm thần, trường mẫu giáo dành cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn và nhiều gia đình đang gặp thử thách trong cuộc sống. Dù đến bất cứ nơi đâu, chúng con cũng gặp được Chúa Kitô nơi những người nghèo, những người đau khổ và những người bị lãng quên.
Tiếp Tục Sứ Mạng
Chuyến truyền giáo của chúng con không kết thúc khi trở về Hoa Kỳ.
Cuối năm đó, rất nhiều người trong cộng đoàn cũng đã quảng đại chung tay giúp đỡ đồng bào bị ảnh hưởng bởi lũ lụt tại Việt Nam. Nhờ tấm lòng quảng đại của quý vị, nhiều gia đình đã có thêm hy vọng để xây dựng lại cuộc sống, qua sự giúp đỡ của các linh mục và các nữ tu đang ngày đêm phục vụ tại địa phương.
Thánh Giacôbê đã nhắc nhở chúng ta:
"Tôi sẽ cho bạn thấy đức tin của tôi bằng việc làm."
Đức tin chỉ thực sự trở nên sống động khi được diễn tả bằng những việc làm yêu thương.
Hôm nay, chúng con xin mời gọi quý cha và toàn thể cộng đoàn tiếp tục đồng hành trong sứ mạng này. Xin hãy tiếp tục cầu nguyện cho những người mà chúng con đã gặp và cho những nơi chúng con đã phục vụ.
Nếu Chúa đang khơi lên trong lòng quý vị một lời mời gọi, xin hãy mạnh dạn tham gia những chuyến truyền giáo trong tương lai. Quý vị không cần phải có những khả năng đặc biệt; điều Chúa cần chỉ là một trái tim quảng đại và sẵn sàng phục vụ. Dù trực tiếp lên đường, dành thời gian phục vụ, cầu nguyện hay quảng đại chia sẻ, quý vị đều đang góp phần mang tình yêu của Chúa Kitô đến với những người đang cần Người nhất.
Mỗi lời cầu nguyện, mỗi sự sẻ chia và mỗi nghĩa cử yêu thương đều góp phần làm cho tình yêu của Chúa được lan tỏa đến những người nghèo và những người bị bỏ quên.
Thay mặt đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể truyền giáo, chúng con xin chân thành cảm ơn quý cha và toàn thể cộng đoàn đã luôn cầu nguyện, quảng đại và tin tưởng nâng đỡ chúng con. Những cuộc đời được chạm đến trong chuyến truyền giáo ấy cũng chính là nhờ tình yêu và sự đồng hành của quý vị.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả quý vị.
Amen.
Xin kính mời quý cha và cộng đoàn cùng xem những hình ảnh của chuyến truyền giáo qua đường liên kết.
Sr. Linh Nguyen, L.H.C.
Good morning, brothers and sisters in Christ.
Last year, on June 19, 2025, a group from St. Michael Parish traveled to Vietnam on our International Mission Trip.
Although we were the ones who traveled, you came with us through your prayers, generosity, and support. In many ways, we became your hands and your hearts as we visited communities in need.
Each evening, after a day of ministry, we gathered in prayer and reflected on where we had encountered Christ that day. What we discovered was that Christ was present in every place we visited.
The Orphanage
One of our first stops was an orphanage run by religious sisters.
Many of the children had been abandoned at birth, and some lived with severe disabilities. Yet what stood out most was not their suffering—it was their joy. They welcomed us with smiles, songs, dances, and laughter.
One moment remains deeply etched in my heart. As I walked through the orphanage, a little boy came up to me, wrapped his arms around my leg, and would not let go. We had never met before. We didn't speak the same language. Yet he simply wanted to be held.
When I picked him up, he rested his head on my shoulder as if he had known me his whole life. At that moment, I realized that what he needed most was not a toy or a gift, but love and human connection. I had come thinking I would help him, but instead he taught me what it means to trust and to love without conditions.
Our youth played games, sang songs, and spent time with the children. We stayed much longer than planned because it was so difficult to leave.
That day we learned that we had not come only to give—we had also come to receive.
The Home for Elderly Women
We also visited a home for elderly women in the Central Highlands.
Many had been abandoned by their families and had nowhere else to go. Yet they welcomed us with joy, faith, and even handmade gifts.
One woman took my hand and, through a sister who was translating, told me, "Thank you for remembering us."
Those simple words touched me deeply. We thought we were just making a visit, but for her, our presence meant that she was not forgotten.
As we visited those who were bedridden and receiving hospice care, we witnessed a remarkable sense of peace. The sisters cared for them with tenderness and dignity and reminded us that one of the greatest acts of mercy is simply to stay beside someone and let them know they are loved.
The Villages
We also traveled to remote mountain villages where many families struggle with poverty.
There, we distributed care packages that many of you helped provide. While we brought material gifts, the people gave us something even greater—their gratitude, resilience, and hope.
We visited many other places as well, including a mental health center, a kindergarten for disadvantaged children, and families facing hardship. Everywhere we went, we encountered Christ in the poor, the vulnerable, and the forgotten.
A Call to Continue the Mission
The mission did not end when we returned home.
Later that year, many of you also supported our flood relief efforts in Vietnam. Through your generosity, we were able to help families rebuild their lives through local pastors and religious sisters who continue serving these communities.
As St. James reminds us, "I will show you my faith by my works." Our faith becomes visible when it is lived through love.
Today, I invite you to continue being part of this mission. Please keep these communities in your prayers.
And if you feel God stirring something in your heart, consider joining a future mission trip. You do not need special skills—only a willing heart. Whether you travel, volunteer, pray, or support the mission financially, you become part of Christ's work in these communities.
Every prayer, every donation, and every act of generosity helps bring Christ's love to those who need it most.
On behalf of our mission team, thank you for your prayers, your generosity, and your trust. The lives we touched were touched because of you.
Please enjoy many pictures in the link.
May God bless you all. Amen.
Sr. Linh Nguyen, L.H.C







